Vietnamese National Wards Institute Alumni Family of Washington DC & Vicinity
Home Introduction Members Photos Writings
Trợ giúp đánh tiếng Việt có dấu trên mạng: VIQR Editor for Vietnamese characters on the internet

May 6, 2008

Ba Mươi Ba Năm

30 tháng 4 ba mươi ba năm trước Việt Nam Cộng Hòa bị bức tử, quê hương ngập chìm trong trận Đại Hồng Thủy Đỏ cuốn trôi miền Nam vào nổi tủi nhục đầy oan nghiệt.

Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ theo vận nước nổi trôi, theo dòng đời nghiệt ngã của những vết chân di tản. Trên biển cả hãi hùng, trong rừng sâu núi thẩm hình ảnh lá cờ vàng ba sọc đỏ là niềm tin vững chắc của những con người Việt Nam chân chính vượt qua mọi khó khăn tủi nhục.

Ba mươi ba năm trôi qua, lá Cờ Vàng của người Quốc Gia Chân Chính không còn tung bay trên quê Mẹ thân yêu, thay vào đó là lá Cờ Máu, lá cờ đã gieo rắc biết bao đau thương tủi nhục cho quê hương trong suốt mấy thập niên.

Triệu triệu người dân vô tội của cả hai miền Nam Bắc tức tưởi gục ngã trong oan nghiệt vì sự cuồng tín của những kẻ chạy theo chủ nghĩa ngoại lai, tôn thờ lá Cờ Máu.

Triệu triệu người rời xa quê hương, nhưng trong lòng vẩn luôn ấp ủ màu Cờ Vàng thân yêu biểu tượng của Hồn Thiêng Sông Núi mà hàng trăm ngàn chiến sĩ đã không tiếc máu xương hi sinh để bảo vệ.

Ngày nay trong cuộc sống tha hương, mỗi chúng ta có một quê hương thứ hai, một lá cờ mới, lá cờ của đất nước đã cưu mang chúng ta trong những ngày đói khổ gian truân của kiếp người tỵ nạn. Nhưng lá cờ vàng của chính nghĩa, của hồn thiêng sông núi vẩn không nhạt nhòa, luôn được ấp ủ trong mỗi tâm hồn người ly hương, không bỏ lỡ bất cứ cơ hội naò để tỏ rõ cho thế giới biết: Chúng ta, những Người Quốc Gia Chân Chính vẫn còn hiện diện, vẩn tiếp tục đeo đuổi cuộc đấu tranh cho chính nghĩa trên khắp mọi miền cuả thế giới. Lá cờ của chính nghĩa, lá cờ của những con người yêu chuộng tự do, yêu chuộng dân chủ và nhân quyền, lá cờ của những con người bất khuất vẩn mãi mãi tung bay ngạo nghễ trên bầu trời tự do.

Trên đường phố Hoa Kỳ chúng ta thường thấy những chiếc xe của các cựu chiến binh Hoa Kỳ tham chiến trong chiến tranh Việt Nam có dán lá cờ vàng ba sọc đỏ bằng hai bàn tay một cách rất trân trọng trên kính xe hay trên cản xe. Những cựu chiến binh Hoa Kỳ – Việt Nam Veterant- Việt Vet- muốùn cho tất cả mọi người biết rằng họ đã có một thời chiến đấu sinh tử cho đất nước Việt Nam, bên cạnh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, một trong những quân lực hùng mạnh nhất Đông Nam Á trong thập niên 60 và nửa thập niên 70 để bảo vệ tự do cho thế giới, ngăn chặn sự bành trướng của chủ nghĩa phi nhân Cộng Sản.

Họ trở lại quê hương Hoa Kỳ trong nổi ngậm ngùi đau xót của kẻ bất đắc dĩ phải thua cuộc, chịu đựng sự nguyền rủa, phỉ báng không tiếc lời của bọn phản chiến. Họ vẩn âm thầm chịu đựng, vẩn luôn hãnh diện về sự đóng góp máu xương cho cuộc chiến đấu đầy chính nghĩa bên cạnh lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ. oái oăm thay, họ chỉ được quyền chiến đấu, được quyền hi sinh tính mạng nhưng.....không được quyền chiến thắng.

Quả thật là một nghịch lý khi mà Việt Nam Cộng Hòa và Đồng Minh chỉ được trong tư thế phòng thủ mà không được phép tấn công, đánh thẳng vào sào huyệt nơi xuất phát cuộc chiến tranh xâm lăng của Cộng Sản. Mặc dù chúng ta có thừa lực lượng, thừa sức chiến đấu, thừa anh dũng để đánh tan mộng xâm lăng của những con người cuồng tín.

Năm mươi tám ngàn chiến binh Hoa Kỳ đã anh dũng hi sinh trong cuộc chiến đấu bên cạnh Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cùng với hàng triệu dân, quân, cán, chính Việt Nam phải chăng là một sự hi sinh phi lý, vô nghĩa trước cặp mắt của bọn người phản chiến?

KHÔNG!

Người viết khẳng định là KHÔNG!

58.000 chiến binh Hoa Kỳ rời bỏ quê hương, hi sinh hạnh phúc gia đình, xa lìa vợ đẹp con khôn dấn thân vào cuộc chiến đấu khốc liệt, chắc chắn mỗi người đều mang theo trong lòng một lý tưởng, lý tưởng yêu chuộng và bảo vệ tự do. Họ chấp nhận gian khổ, chấp nhận hi sinh cho lý tưởng, lý tưởng bảo vệ tự do nhân quyền., nhưng oan nghiệt thay .......vì ảnh hưởng của các thế lực quốc tế họ “không được quyền chiến thắng”.

Họ đả chấp nhận và âm thầm chịu dựng sự nguyền rủa của bọn người phản chiến thiển cận và hèn nhát .

Dù bị nguyền rủa, dù bị hất hủi, họ, những Cựu Chiến Binh trong chiến tranh Việt Nam vẩn hãnh diện đã góp phần trong cuộc chiến tranh Việt Nam bên cạnh lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ biểu tượng của Tự Do Dân Chủ và Nhân Quyền, và giờ đây những lá cờ vàng ba sọc đỏ được đặt trang trọng trên những chiếc xe sang trọng trên khắp 50 tiểu bang Hoa Kỳ đã nói lên được niềm hãnh diện góp phần trong cuộc chiến đầy chính nghĩa, bảo vệ thành trì tự do cho thế giới.

Người viết xin được trang trọng nói lên lời ngưỡng mộ và cảm kích đối với tất cả cựu chiến binh Hoa Kỳ và Đồng Minh trong chiến tranh Việt Nam đã chiến đấu bên cạnh Lá Cờ Vàng kể cả những người đã nằm xuống hay còn đang sống.

Ba mươi ba năm đất nước bị bức tử, quê hương bị nhuộm đỏ, ba mươi ba năm lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ rời xa quê hương nhưng vẩn tiếp tục tung bay trên khắp thế giới từ Hoa Kỳ, Canada, Âu Châu, Úc Châu , Á Châu, được cầm trên tay của những người già cả hom hem thuộc thế hệ thứ nhứt, những người đã trải qua nhiều tháng năm đọa đày khổ sai trong những trại Tù của Cộng Sản và được chuyền tay cho những người trẻ thuộc thế hệ thứ hai, thứ ba trong những cuộc biểu tình cho tự do, dân chủ và nhân quyền trên khắp thế giới.

Điều nầy đã minh chứng hùng hồn cuộc chiến đấu sẻ còn tiếp tục cho đến khi nào Tự Do Dân Chủ và Nhân Quyền thực sự trở lại trên quê hương Việt Nam thân yêu, 85 triệu đồng bào phải được giải thoát khỏi ách thống trị độc tài của Cộng Sản.

Cách đây vài ngày trong buổi phát hình phóng sự biểu tình chống buổi ca nhạc tưởng niệm 7 năm ngày mất của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn tại Don Wash Auditorium Garden Grove -Orange County , đài truyền hình SBTN đã cho trình chiếu đoạn băng thu hình phóng sự ngắn với lời thuyết minh của phóng viên Thanh Toàn: “ ....Đại Diện Ban Tổ Chức – (Hình như có tên là Michelle? ) không cho mang lá cờ vàng ba sọc đỏ, cờ của Việt Nam Cộng Hòa, vào rạp hát....”. Trên đoạn băng ghi hình của đài truyền hình SBTN, một thanh niên khán giả cầm trên tay lá cờ vàng ba sọc đỏ bằng giấy khoảng lớn hơn bàn tay đi vào cửa, người nữ an ninh gác cửa chân lại thu lấy lá cờ và tiện tay........quăng vào thùng rác ngay bên cạnh.

Nhìn cảnh tượng lá cờ thân yêu bị người nữ nhân viên security quăng vào thùng rác ngay trước cửa ra vào một cách thản nhiên theo lệnh của Ban Tổ Chức, tôi cảm thấy vô cùng xót xa, tôi thiết nghỉ đồng hương Việt Nam trên 50 tiểu bang Hoa Kỳ khi được xem đoạn phóng sự ngắn nầy không khỏi mang tâm trạng bùi ngùi xót xa như tôi. Người nữ nhân viên an ninh không đáng trách, bà ta chỉ thi hành nhiệm vụ một cách thản nhiên, máy móc, không hận thù, theo lệnh của Ban Tổ Chức mục đích tránh cho những người biểu tình mang cờ vào rạp hát tạo nhiều xáo trộn cho buổi ca nhạc.

Dù hành động thản nhiên hay vô tình tôi cũng cảm thấy một cái gì nghèn ngẹn xót xa không ngăn dược dòng nước mắt bất giác trào ra hai bên khóe.

Cũng chính vì lá cờ Tổ Quốc nầy mà biết bao người con ưu tú của tổ quốc phải chịu hi sinh. Bao nhiêu chiến sĩ đã gục ngã khi dựng lá cờ Vàng trên cổ thành Quảng Trị, trên mặt trận An Lộc, gục ngã trên mọi miền của đất nước từ Bến Hải đến Cà Mau.

Cũng chính màu cờ nầy mà tôi đã phải chịu những trận đòn thù thừa sống thiếu chết, với hơn 30 ngày biệt giam trong xà lim trại Z 30 A. sau khi tổ chức buổi Chào Cờ đầu năm với lá cờ nhỏ trên chai Bia quân tiếp vụ được ngụy trang cho buổi chào cờ...

Tiếng quốc ca Việt Nam Cộng Hòa vang lên “......Nầy Công dân ơi đứng lên đáp lời sông núi ...” Thế rồi người người đứng lên, nhà nhà đứng lên, tiếng ca vang vội ...cuối cùng cả trại tù Z 30 A Gia Ray Xuân Lộc cùng đứng lên tiếp nối cho đến khi bài quốc ca chấm dứt....Cái giá phải trả là tôi và người bạn tù Phục Quốc Nguyễn Phước Thọ mỗi người phải nằm xà lim kiên giam với những trận đòn thù vô cùng tàn nhẫn, thừa sống thiếu chết.

Ngày ra khỏi gông cùm của xà lim kiên giam cũng là ngày người tù phục quốc Nguyễn Phước Thọ trút hơi thở cuối cùng vì không chịu đựng nổi những vết thương từ những trận đòn thù vô cùng dã man của những tên cai tù. Tôi thì lê tấm thân tàn da bọc xương với đôi cổ chân lở loét máu mủ rỉ ra trông thật ghê rợn. Một nén trầm hương cho Nguyễn Phước Thọ, chúc em có được giấc ngủ bình an nơi cõi vĩnh hằng.

Ngày tôi sang thăm tiểu bang Arizona được tham dự buổi Lể thượng kỳ đầu tiên tại thành phố Phoenix, Thiếu tá Hà Mai Khuê nguyên Chi Đoàn Trưởng Thiết Giáp “VOI ĐIÊN” trang trọng kéo lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ Việt Nam Cộng Hòa lên kỳ đài của tòa thị chính thành phố trước sự chứng kiến của rất nhiều viên chức Hoa Kỳ và cựu quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cùng với đồng hương Arizona. Nhìn lá cờ thân yêu phất phới bay giữa bầu trời tự do bên cạnh lá cờ Hoa Kỳ tôi không nén được xúc động, hai giọt nước mắt bất giác lại trào ra.

Trong khi đang viết bài nầy tôi được biết một tin vui, ảnh người chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cùng với lá cờ vàng ba sọc đỏ Việt Nam Cộng Hòa, được Chính Phủ Úc Đại Lợi chấp thuận cho in thành tem loại 50 Cent đã được phát hành và lưu dụng tại Úc Đại Lợi. Một lần nữa Lá Cờ của những con người chân chính, lá cờ của Tự Do, Dân Chủ và Nhân quyền được những cánh thư chuyền đi trên khắp thế giới.

Hãnh diện thay.

“Tháng Tư Đen “lại về dánh đấu ba mươi ba năm lá cờ tổ quốc chính thức theo gót chân người ly hương rời xa quê Mẹ thân yêu.

Ba mươi ba năm tưởng đâu đã trôi vào quá khứ, quên lảng. Nhưng không! lá cỡ Vàng Ba Sọc Đỏ vẩn ngạo nghễ tung bay giữa bầu trời tự do, hiện diện trên mọi miền đất của thế giới, như một biểu tượng thiêng liêng của những người Việt Nam chân chính luôn yêu chuộng Tự Do,Dân Chủ ,Nhân Quyền.

Thế hệ thứ nhứt chấp nhận hi sinh gian khổ giữ cho Lá Cờ Vàng tung bay ngạo nghễ trên bầu trời tự do, các thế hệ trẻ nối tiếp nhập cuộc tiếp tục sứ mạng thiêng liêng của Tổ Quốc giao phó, tiếp tục tô đậm hai chữ Chính Nghĩa trên lá Cờ Vàng biểu hiện cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền.

Với ý chí sắt đá đấu tranh không khoan nhượng, một ngày không xa những con người chân chính sẻ sớm khôi phục lại quê hương, mang ấm no hạnh phúc cùng với Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền về cho quê hương thân yêu.