Vietnamese National Wards Institute Alumni Family of Washington DC & Vicinity
Home Introduction Members Photos Writings
Trợ giúp đánh tiếng Việt có dấu trên mạng: VIQR Editor for Vietnamese characters on the internet

December 31, 2007

Làm Sao

Làm sao nước mắt em thôi ngừng rơi ?
Tim anh thôi đập nhịp lơi lỡ làng
Làm sao em hiểu những lời yêu em
Cho vơi nỗi nhớ cho sầu cao bay

Làm sao đền được những ngày xa nhau
Cho anh thôi hết đọa đầy thâu đêm
Làm sao cho bớt sóng đời chênh vênh
Khi vui sóng vỗ, khi buồn sóng êm

Làm sao bán nốt những ngày buồn tênh
Cho tôi chiều xuống, một mình bên em
Làm sao mua được những ngần sao đêm
Đem về ánh nguyệt nữa vầng tặng em

Mực Tím
Year end - 2007


Tặng em

Tặng em những buỗi chiều tàn
Đi tìm ngày tháng đông đầy yêu thương
Thời gian cứ mãi vô tình
Như con nước đẫy lục bình ra khơi

Tặng em ngày tháng rong chơi
Tình anh lãng tử chơi vơi một thời
Chỉ hồng ai cột đễ lơi
Tình tôi trót lỡ trao người không duyên


Lụa đào

Tình ai như hạt lụa đào
Gieo vào tim nhỏ một trời nhớ mong
Được không tình chẻ làm đôi
Trao người viễn xứ, đừng thôi nhớ người

Ngày xưa hai đứa chung đôi
Chiều nay quán vắng mình tôi gọi sầu
Tìm nhau nữa quãng đời sau
Bao giờ tìm được lụa đào năm xưa

Khi nào lụa mới trỗ bông
Tôi về tìm lại cánh đồng tình yêu
Đàn cò nhuộm trắng trời chiều
Tôi xin vẽ lại nàng “Kiều” tôi yêu

Má hồng môi mộng đẫy đưa
Em như con gió buỗi trưa mùa hè
Khi nào tìm được diêu bông
Tôi về hong lại nữa đời rêu phong


Vọng Quê -2

Quê tôi ở giữa thị thành
Có tà áo trắng, ngập đầy hoa thơm
Quê tôi tên gọi Sàigòn
Là viên hòn ngọc viễn đông một thời

Tim tôi dầy đặc mảnh đời
Mắt tôi ôm cả khung trời quê hương
Biển xanh cát trắng hửu tình
Có vầng trăng sáng nghiêng mình hằng đêm

Đuờng xưa giờ đã thay tên
Người xưa dạo ấy đã quên mất rồi
Còn đâu ngày tháng rong chơi
Ta ngồi nắn nót vần thơ tặng người


Giao mùa

Hôm nay trời đã sang đông
Sao nghe lành lạnh nữa vòng không gian
Đâu rồi những chiếc lá vàng
Hay cùng em đã sang ngang một chiều

Ra đi em bán mùa thu
Anh về góc phố sương mù lặng bay
Thì thầm trong những cơn say
Sầu cay khóe mắt tháng ngày nhớ nhau



Tự Vấn
Nhiều khi chán ngấy cái sự đời
Tìm mãi không ra lối quạnh hiu
Bôn ba danh phận đời không thiếu
Uy quyền, chức tước mãi phong liêu
Phật đã thăng hoa ngàn năm trước
Chúa cũng đi rồi, ở phương xa
Chung quanh sao lắm người giã dối
Mặc áo nâu sòng giã, triết gia
Ta nhớ hôm qua câu học lóm
Răng đời bốn chử, nửa câu ca
“Tiên trị trì Gia
Hậu trị trì Quốc”
Hỡi người hiễu được nghĩa sâu xa ?
Thánh nhân đã dạy, đừng quên nhé
Vẹn tròn đạo đức của người Cha
Xong rồi mới đến “dạy” Quốc gia
Hậu sinh giòng dõi chưa nên phận
Con cái suy đồi, phạm tội nhân
Đừng nên lên mặt làm gì nữa
Về nhà học lạI, cách làm Cha
Sân khấu cuộc đời như vô vọng
Màn kịch hôm qua vẫn xoay vòng
Hôm nay chỉ khác thành viên mới
Cũng thứ bèo trôi, giỡ lắm trò .

HM-Chánh